Anh Đoàn Đức Thuận – CEO StrategyM: “Sinh viên cần xây dựng cho mình một lộ trình để phát triển”

0
103
Không hoa mỹ hay xa cách, anh Thuận đem đến cảm giác gần gũi và vô cùng nhiệt huyết khi chia sẻ với sinh viên về những kinh nghiệm học tập hay hành trình phát triển bản thân của mình. Đối với anh, hơn cả việc có một tấm bằng khá giỏi, quan trọng là sinh viên biết tự “xây dựng một lộ trình phát triển” cho riêng mình để từ đó có sự chuẩn bị kĩ càng cả về tâm lý và kiến thức.

Anh đã từng đi du học ở nước ngoài rất nhiều, cụ thể khi đi du học Úc thì anh học chuyên ngành marketing. Tại sao khi theo đuổi marketing thì anh lại lựa chọn đi du học. Vậy thì nền giáo dục trong nước có đủ để đáp ứng được các bạn muốn theo nghề này hay không hay là các bạn nên đi du học nước ngoài?

Anh cũng từng là sinh viên đại học Ngoại thương, khi mới ra trường thì cũng kỳ vọng làm đúng ngành KTĐN của trường với công việc xuất nhập khẩu trong 2 năm, sau đó mới xin được học bổng của chính phủ Úc. Đó mới là lúc anh đứng trước một sự lựa chọn ngành vì không có XNK. Hồi đó thì thấy marketing gần nhất với những cái mà anh đang muốn phát triển, mà lại chưa được nhìn nhận và phổ biến như bây giờ và chưa được mọi người nhìn đúng bản chất, mà hơi “đánh trống múa rối”, “đàn ca sáo nhị”. Trong khi tìm hiểu một số tài liệu nước ngoài thì thấy thực ra marketing rất quan trọng đối với sự phát triển của doanh nghiệp trên thị trường. Đấy là lý do mà anh rẽ ngang sang lĩnh vực marketing.

Thực ra về việc các bạn đi du học ngành Marketing (bậc Thạc sỹ) thì anh thấy vào thời của anh, kiến thức và các tài liệu chưa rộng mở và dễ tiếp cận như các bạn bây giờ. Nên mình hoàn toàn có thể tích hợp, học trong nước nhưng có những cách tiếp cận, tương tác với với kiến thức của nước ngoài một cách gián tiếp như các hoạt động ngoại khóa. Hơn nữa, công việc này có tính thực tiễn rất cao nên cá nhân anh cho thấy công việc này cần phải có trải nghiệm công việc, có thực tế kinh nghiệm trước khi các bạn quyết định ra nước ngoài để học thạc sĩ. Vì anh thấy có qua trải nghiệm thì mới ngấm được cái phần đã học và muốn tìm hiểu sâu hơn. Nếu không thì học thạc sĩ chỉ coi như phần mở rộng của đại học. Khi chúng ta chưa ở một tâm thế sẵn sàng tiếp nhận thì kiến thức chỉ vào rồi lại ra. Điều anh thích nhất là việc học ở bên đó không phải là học từ sách vở hay các chương trình học thuật mà là một cách học rất chủ động – active learning. Tức là mình học một cách rất thực tế, qua các hội thảo, đọc sách khóa học hay trực tiếp trải nghiệm. Có khi chỉ cần tiếp xúc với chuyên gia một vài lần cũng bằng cả một khóa học dài. Và khi đó chúng ta sẽ định nghĩa được việc học sao cho thực tế nhất. Vậy nên khi chưa có đủ trải nghiệm mà lại phải tiếp cận một mớ kiến thức rất lớn thì sẽ rất khó cho các bạn.

Một số người làm Marketing và truyền thông cho rằng có thể làm việc trái ngành, không cần học chính quy nhưng vẫn có thể làm, vì những công việc này bởi có tính chất thực tế và trải nghiệm nhiều. Vậy anh thấy những bạn chưa được đào tạo bài bản có thể ra ngoài và làm những công việc này hay không?

Thực ra với bối cảnh đào tạo tại Việt Nam thì tính phổ thông, cào bằng vẫn rất cao, nên việc một người học ngành này nhưng ra lại là ngành khác và rất dễ xảy ra. Vậy nên chỉ nói riêng ngành này cũng có rất nhiều SV ngành báo chí, truyền thông, PR và cả các ngành ở Ngoại thương nữa. Anh thấy cách đào tạo sinh viên đầu ra của Ngoại Thương tốt và hầu như có thể làm được tất cả các ngành không phải là kiến thức chuyên ngành mà nhờ vào background tư duy, tạo được mindset linh hoạt và sẵn sàng đón nhận những cái mới. Quá trình học đại học chính là để mình rèn giũa cảm nhận về thế giới của mình, để tìm ra lối đi tương lai. Ở nước ngoài anh thấy những người học Master thì thường tránh những ngành họ đã học ở đại học, có lẽ họ thấy đó là một sự lãng phí. Những người học MBA rất có thể lúc trước đó họ học về kỹ thuật, môi trường, tâm lý. Họ muốn đa dạng hóa mới tư duy, tránh lối mòn và xây dựng một góc nhìn trái chiều. Đó mới là một cái tư duy tiến bộ và thúc đẩy con người ta phát triển.

Các bạn ở FTU thường học những ngành khá là rộng như là Quản trị, Kinh doanh, Kinh tế, mà ra trường muốn làm những công việc cụ thể như là Marketing, Nhân sự thì các bạn cũng khá là lo lắng khi đi học những kiến thức của mình không đủ chuyên sâu để làm được những ngành đặc thù như thế?

Thời điểm 3 năm cuối trước khi tốt nghiệp là lúc các bạn phải cố lăn xả và thử thật nhiều, nhờ những thất bại và thử thách như vậy thì mới biết được là mình nên đi về đâu. Đây là giai đoạn cần sự thực tế, là khi những cái bánh xe bắt đầu chạy trên đường. Vì chỉ không lâu nữa sẽ đến lúc mà các bạn phải bị buộc đưa ra những lựa chọn rất cụ thể. Từ kinh nghiệm của anh, thông thường thì sẽ có hai hướng đi chính trong lĩnh vực Kinh tế này: theo các con số (Tài chính ngân hàng, Kế toán,…) và theo hướng thị trường (Marketing, Nhân sự, Kinh doanh,…). Các bạn theo học kế toán thì có thể thoải mái làm trong ngân hàng hay chứng khoán, nhưng nếu muốn sang làm hướng còn lại, VD đi theo ngành Marketing thì anh cho rằng là khó. Nên quan trọng là chúng ta phải chọn cái hướng chính, những ngành trong cùng một hướng của nhau thì đổi cho nhau rất thuận lợi. Chẳng hạn bạn làm Marketing mà muốn đá sân sang làm Sales thì cũng rất dễ bởi vì những công việc đó hoàn toàn có sự gần gũi. Các bạn phải lựa chọn từ đầu đường lối mang tính tổng thể cho công việc, dựa vào khả năng và cái sở thích của mình và anh nghĩ cần phải bắt đầu làm từ năm Nhất.

Không thiếu các hoạt động để các em có thể tìm hiểu bản thân: nghe các chuyên gia, parttime job, hoạt động CLB. Qua đó các em sẽ học được rất nhiều. Cần tự định hướng làm việc để đến những năm cuối cùng khi đi thực tập, đi làm, các em đã có quyết định của mình rồi. Anh cho rằng rất quan trọng bởi vì nó sẽ mở ra con đường của mình đi cả chục năm sau. Đến khoảng 30 tuổi thì em sẽ không chuyển hướng  được nữa, đến khoảng 40 tuổi thì ai làm việc gì sẽ tiếp tục làm việc đó đến lúc nghỉ hưu. Nên anh thấy cái quãng thời gian 3 năm cuối ĐH là lúc em được thử nhiều nhất, tìm hiểu bản thân để tìm ra lối đi sẽ chi phối cả phần đời còn lại. Không thể chờ đến lúc ra trường bắt đầu chọn cho mình làm công việc gì.

Ai cũng sẽ có những cái lộ trình của riêng mình. VD như các bạn muốn đi du học thì sẽ phải chuẩn bị hồ sơ học bổng, học tiếng, hoạt động ngoại khóa làm đẹp hồ sơ của mình. Và anh muốn nói là việc đi học ở trên trường Đại học, có một cái bằng, chỉ là một cái chất xúc tác cho công việc sau này thôi. Thậm chí anh cho rằng cũng đừng nên nghĩ quá nhiều về việc bằng khá hay giỏi. Tất nhiên là tuỳ lộ trình của từng người, VD nếu có bằng giỏi thì sẽ tăng khả năng xin học bổng master, khi có bằng Master thì sẽ dễ xin một số công việc hơn. Nhưng thành công trong công việc sau này nó không liên quan trực tiếp đến những kiến thức và những cái bằng. Nó sẽ là kết quả của những kỹ năng thực tế, làm việc nhóm, thuyết trình, hùng biện – những cái đó mà mình không thể hiện được ra thì sẽ không có ý nghĩa gì khi nhiều kiến thức học thuật cả. Anh nghĩ sinh viên thời nay rất cần kỹ năng mềm hơn là kiến thức sách vở.

Anh có nhắc đến một trăn trở rất phổ biến trong các bạn sinh viên làm marketing, đó là làm việc trong agency hay client. Là một người làm client rất lâu năm, đến bây giờ thì anh vẫn đang tiếp tục tư vấn cho các client, anh có ý kiến gì về việc các bạn sinh viên nên bắt đầu và nơi nào trước khi mới ra trường?

Chúng ta hãy nhìn vào phạm vi công việc dành cho bản thân. Quan trọng là những “jobs to be done” ở mỗi bên chứ không quá máy móc là phải là Agency thì mới được thực thi nhiều hay phải là Client thì mới hiểu cụ thể. Ví dụ, một số công ty không cần đến cả agency, có thể tự làm in house viện hết (VinGroup, Tân Hiệp Phát) hay chỉ thuê một số công việc như nghiên cứu thị trường hoặc activation, vì họ muốn tập trung nhân lực vào việc khác. Anh chia ra rằng trong các công việc của marketing thì 70% sẽ được làm bởi agency và 30% sẽ là client. Công việc Client chủ động hơn bởi họ sẽ là người ra đề bài, là đối tượng đặt và đưa ra định hướng khi làm việc. Về câu hỏi “ở đâu sẽ được tương tác với công việc nhiều hơn” thì câu trả lời là Agency, nhất là ở trong giai đoạn triển khai.

Nhưng, anh thấy không cần phải đắn đo nhiều vì bản chất hai sự lựa chọn đó chỉ là hai mặt khác nhau của một đồng xu. Nếu chỉ làm Client thì anh thấy hơi “bay bay”, có thể không biết thực tế phải làm như thế nào. Chẳng hạn như chúng ta ra một đề bài là chạy một chương trình nào đó nhưng chúng ta chỉ ngồi phòng điều hòa, không tương tác với khách hàng thì không biết thực tế sẽ ra sao. Ngược lại nếu chúng ta là Agency, vì chỉ nhận được đề bài cho trước, không hiểu căn cốt đặt ra vấn đề thì chúng ta chỉ triển khai như những robot. Không hiểu được bản chất của mục tiêu Marketing thì làm việc sẽ cũng không hiệu quả. Nên, khi chúng ta hiểu được bản chất, thậm chí hãy suy ngược lại vấn đề để có thể đề xuất khác lạ, tạo thành một hướng khác đi và thậm chí làm còn hiệu quả hơn. Vậy nên khi làm công việc nào thì chúng ta cũng phải nhìn nhận tổng thể công việc Marketing chứ không nên tự giới hạn mình trong vòng tròn 30-70 về công việc

Anh đã làm giám khảo của Bản Lĩnh rất nhiều năm rồi, điều gì khiến anh ấn tượng nhất khi làm việc với các bạn sinh viên trong một cuộc thi như thế?

Ấn tượng của anh nằm ở hai từ: “nhiệt huyết” và “chuyên nghiệp”. Khi làm việc với các bạn trẻ, anh thấy các bạn rất nhiệt huyết là sự pha trộn giữa nghiêm túc và và sự năng động sôi nổi của tuổi sinh viên. Các bạn thực sự cố gắng trong làm bài và quyết tâm giải quyết vấn đề một cách rất chuyên nghiệp. Hết mình vì cuộc thi không phải vì giải thưởng; mà thực ra anh cũng không cho rằng các bạn tự sức, tự lập toàn bộ bài làm của mình mà phải cần những mentor, hướng dẫn, những mối quan hệ nhất định; nhưng anh nhận thấy các bạn cũng hiểu rằng đây là những cơ hội để học hỏi và chính qua những thực tế này các bạn mới biết thêm về cảm giác bị dồn thời gian và áp lực. Ai cũng thế thôi, khi có áp lực thì chúng ta mới bắt đầu ra sức tiếp thu, chứ tự nhiên phải giải quyết vấn đề thì chắc chẳng ai làm cả. Chính từ những cơ hội này thì các bạn mới được tương tác, hướng dẫn rất quý báu mà qua đó còn có cơ hội nhận được giải thưởng và làm đẹp hồ sơ. Đó là những cái giá trị mà gọi sinh viên thu được qua những đam mê và nhiệt huyết của mình.

Và anh còn nhận thấy được sự cố gắng chuyên nghiệp hóa sản phẩm của mình, chứ không phải làm bài theo kiểu “bay bổng”, nửa vời. Các bạn tham gia và kể cả các bạn tổ chức là CLB Marketing làm việc thực sự rất chuyên nghiệp và ngày càng chuyên nghiệp hơn. MaC rất biết cách làm việc: từ cách trình bày, viết email, biết cách truyền thông và đưa thông tin đến mọi người, từ cả những chi tiết nhỏ trong thiết kế nó thực sự mang lại cái cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu, chứ không còn chỉ là một cuộc thi cấp sinh viên nữa rồi. Thậm chí còn chuyên nghiệp hơn nhiều đơn vị đang làm bây giờ được vài năm. Đây là một cái lời động viên và cũng là người nhận xét hết sức chân thực của anh. Ví dụ như các em viết một bức thư bằng tay, hay chuẩn bị kĩ nội dung cho giám khảo, những nội dung facebook để có thể mở ra nhìn thấy luôn, hay cách các em tiếp cận các anh chị huấn luyện viên làm anh đánh giá rất cao và ấn tượng với các em sinh viên khi làm việc.

Vậy còn những mặt chưa tốt và những có những gì cần phải cải thiện hơn?

Anh thấy rằng kỹ năng thuyết trình rất là quan trọng với các em sinh viên bây giờ. Ví dụ ở cuộc thi BLM năm ngoái, khi các đội thi trình bày thì trước đó giám khảo không được đọc trước bản đề án chi tiết của họ mà chỉ được nghe về đề án qua vài phút thuyết trình ở trên sân khấu. Mà lúc đó chỉ đưa một cái tập tài liệu dài trên bàn thì không ai đọc được cả. Các bạn ấy không biết điểm nhấn vào đâu và khi làm bài sẽ cảm thấy mông lung giữa các hướng đi và không biết hướng nào sẽ đủ ghi điểm. Vậy nên trong cuộc thi lần này thì anh thật sự thấy các bạn ở MaC đã biết làm việc với các giám khảo và các nhãn hàng để ra đề bài với một định hướng và các điểm trọng yếu rõ ràng. Nhờ đó tạo điều kiện cho các bạn rèn kỹ năng thuyết trình, nói chuyện, tương tác để đưa ra được bài làm tốt nhất.

Trong việc tiếp cận với đề bài Marketing và đưa ra những hướng giải thì có gì cần khắc phục không ạ?

Anh thấy một việc quan trọng trong giải đề là sự nhất quán. Phải nhìn Marketing như một bức tranh toàn diện, ở các công ty ở Việt Nam thường thể hiện sai lệch đi, nhiều bạn nghĩ rằng Marketing là một cái IMC Plan, chỉ xoay quanh truyền thông, quảng cáo. Hơn nữa, anh thấy do các sản phẩm mang tính hàng loạt nhiều và khách hàng trong quá trình đưa ra quyết định bị ảnh hưởng nhiều nhất là trong mảng truyền thông và phân phối. Còn những quá trình phức tạp hơn như tìm hiểu khách hàng/đối thủ hay nghiên cứu thị trường còn cần thiết hơn là truyền thông hay ho. Khách hàng bây giờ truyền thông khó bởi họ có rất nhiều lựa chọn khác và chủ động hơn, nên việc truyền thông dựa trên một giá trị đề xuất không cao thì sẽ không giải quyết được vấn đề. Vậy nên phải có một tư duy giải quyết toàn diện các vấn đề Marketing, chúng ta cần loại bỏ tư duy ăn sẵn, vì Marketing không phải chỉ là truyền thông và thương hiệu.

Anh đã được đi du học ở rất nhiều quốc gia và trải nghiệm quá trình làm việc với nhiều nước trên thế giới. Từ kinh nghiệm du học Marketing có điểm gì khiến anh ấn tượng nhất mà nền giáo dục nước ngoài đem lại?

Một điều anh rất ấn tượng qua việc học ở nước ngoài là tư duy phản biện trong giáo dục. Giảng viên sẽ đưa ra những quan điểm gây tranh cãi; học viên sẽ tìm hiểu và đánh giá về những khía cạnh của vấn đề đó. Các cách tiếp cận khác nhau nhưng sẽ không có hoàn toàn đúng hay sai, họ khuyến khích người học tìm hiểu nhiều khía cạnh khác nhau, đặt câu hỏi và lắng nghe người khác. Thế nên, cách học ở nước ngoài không dừng lại ở kiến thức trên lớp. Giảng viên sẽ cố gắng kích thích sự tò mò, gợi mở để học viên tự tìm hiểu – những cái thông tin sẵn có trong tài liệu, từ internet rất nhiều. Giáo viên không đưa cho một cái con đường độc đạo để đi theo đến thành công.

Điều thứ hai là học rất thực tế, nhiều tình huống đưa vào để thảo luận, làm bài tập nhóm, assignment. Sự đánh giá sẽ dựa trên cả quá trình tư duy, đưa ra và giải quyết luận điểm, họ tránh suy nghĩ theo lối mòn và cố gắng đặt câu hỏi sáng tạo. Vậy nên các em thấy những điều sáng tạo trong kỹ thuật trong công nghệ, những phát minh đột phá như Facebook hay Uber thì thường không đến từ các nước châu Á nhiều.

Anh cũng chia sẻ thêm rằng ngày xưa, bọn anh học rất đặt nặng điểm số. Ít hoạt động ngoại khóa và các công việc thực tế, học như điên để được điểm cao. Nếu được quay trở lại thời sinh viên, anh sẽ không mất nhiều thời gian vào những môn không cần thiết như thế. Anh sẽ dành nhiều thời gian vào các hoạt động thực tế: cộng đồng, CLB, hội nhóm, sẽ đi nhiều buổi tương tác và nghe hội thảo. Thậm chí anh sẵn sàng làm part time không công để được học hỏi và va chạm xã hội nhiều hơn. Tất nhiên là vẫn nên cố gắng giữ được cái mức điểm đủ để ra trường, vì nếu chỉ đặt mục tiêu bằng khá sẽ không quá khó với sinh viên trường mình, nhưng để đạt được mức loại giỏi và cao hẳn thì nó lại mất rất nhiều thời gian. Và cái giá cho nó là một điều đắt đỏ. Thời gian một ngày chúng ta chỉ có bấy nhiêu thôi – nếu đã chọn kĩ năng, công việc thực tế và ra ngoài đi làm thì sẽ hạn chế việc học. Bây giờ anh thấy khá hối tiếc, vậy nên anh thấy sinh viên bọn em bây giờ cũng đã xông pha hơn rất nhiều rồi, đó là một hướng rất tốt.

Công việc của các sinh viên FTU nói riêng và các trường đại học kinh tế nói chung thường gắn với các công ty đa quốc gia, làm việc trong môi trường của nước ngoài. Anh đánh giá với những đặc điểm về tính cách và phong cách làm việc của sinh viên bây giờ khi làm việc với người nước ngoài thì sẽ có điều gì không thuận lợi và cần phải khắc phục?

Thứ nhất là tâm lý không tự tin khi chúng ta làm việc với người nước ngoài, không chỉ với sinh viên mà đó còn là cảm giác chung của người Á Đông đối với người phương Tây. Chẳng hạn người tiêu dùng luôn chuộng cái tên Tây hơn tên Việt, khi lựa chọn 2 ứng viên thì một người da trắng cho nhà tuyển dụng cảm giác hiện đại hơn, điều này có thể do liên quan đến yếu tố lịch sử. Khi chúng ta làm việc đối với một người phương Tây, chúng ta hay có cái cảm giác rằng vì họ là Tây nên đôi khi giỏi hơn mình, yếu tố cảm giác mà anh thấy xảy ra với rất nhiều người và cũng không dễ bị xóa bỏ. Thực tế là anh thấy người phương Tây đúng là rất cởi mở, vì từ bé họ đã được dạy để xông pha, tránh cho tư duy đi vào lối mòn, hiểu từ nhỏ rằng phạm lỗi là để học hỏi chứ không phải là sai lầm, có thể phá cách từ trong giáo dục được dạy để bảo vệ quan điểm. Ví dụ như vợ của hoàng tử Anh bây giờ, hồi nhỏ đã thể hiện quan điểm vị trí của phụ nữ không phải là ở trong bếp và viết thư kiến nghị P&G. Đó là một khác biệt thưc tế mà người Việt cần nhận thức được và cần phải học tập theo.

Điều thứ hai là về kỹ năng mềm, càng ngày anh càng thấy quan trọng. Ngày xưa anh rất ghét nhắc đến kỹ năng mềm, cho rằng đó là những cách ngụy biện để xem nhẹ kiến thức học thuật. Kỹ năng giao tiếp, giữ mối quan hệ, thuyết trình, nói trước đám đông – rất quan trọng. Nó là vỏ bọc giúp các em thể hiện được cái bên trong ra. Ví dụ, anh thấy điều này được thể hiện rất rõ trong đêm chung kết BLM, khi đó trình độ và chất lượng bài làm các em hầu hết tương đương và “thằng nào nói hay hơn thì thằng đấy được”. Đội thi tạo được ấn tượng nhất trên sân khấu và cái ấn tượng đấy không liên quan đến bài làm và đề thi nữa rồi. Vậy nên đã tốt gỗ thì nước sơn càng ngày càng phải tốt. Có giỏi thì phải biết cách thể hiện ra một cách thuyết phục và ấn tượng, nếu không thì mọi người sẽ không thể biết được gỗ còn tốt đến đâu.

Đấy là những kỹ năng mà trường lớp không dạy được cho mình. Bằng ĐH sau khi ra trường sẽ bị cao bằng như nhau thôi. Khi vào công ty, những kỹ năng mềm chỉ là những cái tối thiểu nhất để mình có thể survive chứ chưa nói đến chuyện phát triển. Và khi đã có mindset phát triển xoay quanh các kỹ năng ấy thì khi đi làm, mình sẽ có cơ hội phát triển rất nhiều, nhất là những công ty lớn.

Nhiều bạn chưa nhận thức được, nhưng sinh viên rất cần xây dựng cho mình một lộ trình phát triển. Có thể nó không cố định và rất dynamic, nhưng các em cần hình dung được sau 5 năm tới mình sẽ làm được gì, 10 năm tới sẽ là ai, để ít ra còn có được một hướng cố định. VD, bây giờ mình đang là sinh viên  năm cuối, để 5 năm tới mình là một Brand Manager, thì hãy nhìn vào những tấm gương thành công xem họ có những gì, bằng cấp, quan hệ, kinh nghiệm,…? Hãy vẽ những cái viễn cảnh. Có cần đến bằng thạc sĩ không hay đó là chỉ là một chất xúc tác thôi, và nếu cần phải đi du học để có được cái bằng đấy thì mình lại phải xem cần apply học bổng thế nào? Mình lại phải tập trung và đặt ra những mục tiêu cụ thể; theo thời gian sẽ tích lũy được dần. Quan trọng là có một con đường, nếu không sẽ là vừa đi bâng quơ, vừa đạt được những thành công bên đường hoặc vừa đi vừa cầu may thì xác suất được làm việc lớn sẽ rất khó. Hãy bắt đầu làm chủ cuộc đời mình từ việc xây dựng kế hoạch như thế. Tất nhiên, ”mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, nhưng các em yên tâm là trời sẽ không phụ lòng người. Nếu mình có hướng đi và quyết tâm thì cuối cùng cũng sẽ làm được. Có thể thành công sẽ không đến ngay và không là đúng điều đấy. VD như mình đừng nghĩ trượt một cuộc thi là một thất bại kinh khủng, tất cả những các bạn trượt BLM mà anh chấm những năm trước thì bây giờ đều rất thành công và được giải nhất của các cuộc thi khác không lâu sau đó. Các bạn ấy cũng không kém gì các bạn vô địch cả. Vậy nên mình cứ đi đi, chỉ cần không đi kiểu cầu may, muốn đến đâu thì đến và trông cậy vào số phận.

Những chia sẻ của anh Thuận về kinh nghiệm học tập và làm marketing chắc chắn sẽ là một nguồn tham khảo bổ ích đối với các bạn sinh viên còn đang băn khoăn với những dự định trong tương lai của mình. Hãy cùng đón chờ phần tiếp theo của bài phỏng vấn để lắng nghe những kinh nghiệm khi học tập tại nước ngoài và con đường khởi nghiệp của anh nhé! 

Bài viết: Khánh Chi 

Ảnh: Việt Phong

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here